PDA

View Full Version : Tục ngữ & ca dao về lòng tự trọng, đoàn kết


DTrang N5
18-11-2009, 05:31 PM
Chào các bạn,

Giúp Trang 1 tay sưu tầm tục ngữ , ca dao nói về lòng tự trọng và sự đoàn kết. Bạn Thế Lâm ơi giúp đi. Con của tui học lớp bốn cần cho môn tiếng việt. Trang chỉ biết có vài câu thôi:

Nghèo cho sạch, rách cho thơm.

Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao

......???

khac huy
18-11-2009, 05:45 PM
Nước biển mênh mông không đông đầy tình mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha

TheLam N3
18-11-2009, 05:55 PM
Chào các bạn,

Giúp Trang 1 tay sưu tầm tục ngữ , ca dao nói về lòng tự trọng và sự đoàn kết. Bạn Thế Lâm ơi giúp đi. Con của tui học lớp bốn cần cho môn tiếng việt. Trang chỉ biết có vài câu thôi:

Nghèo cho sạch, rách cho thơm.

Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao

......???

Ha...ha..ha...Vậy sao? Tụi tui có bị bùa không vậy ta ? Cao thủ như bồ mà hỏi tụi tui thì ?...?.....?...?.....?Vậy bồ xem có câu nào sài được không nhe.Hi...hi..hi

Còn thời cưỡi ngựa bắn cung
Hết thời xuống ngựa . . . lượm thun bắn ruồi

Đèo cao mặc kệ Đèo cao
Nhưng mà cao quá thì ta chả trèo

Sông sâu mặc kệ sông sâu
Nhưng mà sâu quá thì ta đi cầu

Đường xa mặc kệ đường xa
Nhưng mà xa quá thì ta quay về

Trời mưa mặc kệ trời mưa
Nhưng mà mưa quá thì ta vô nhà

Rượu say mặc kệ rượu say
Nhưng mà say quá thì ta lên giường

Vợ la mặc kệ vợ la
Nhưng mà la quá thì ta theo bồ

Vợ đen mặc kệ vợ đen
Nhưng mà đen quá thì ta soi đèn

Cà rem thì mặc cà rem
Nhưng mà mắc quá thì ta hổng thèm

Đường trơn thì mặc đường trơn
Nhưng mà trơn quá thì ta đi . . . bò

Tình yêu thì mặc tình yêu
Nhưng mà yêu qúa thì ta...đâm liều

Bồ cao thì mặc bồ cao
nhưng mà cao qúa thì...ta bỏ bồ

Trồng trầu thì phải khai mương
Làm trai nhiều vợ biết thương vợ nào

Lên chùa thấy bụt muốn tu
Về nhà ngó vợ muốn xù em ngay

Lấy chồng từ thuở mười ba
Ðến năm mười tám em ra bà già

Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Chồng cày vợ ở nhà lầu ngồi chơi

Hửu duyên thiên lý năng tương ngộ
Vô duyên đối diện cự om sòm

Nhà sạch thì mát
Bát sạch tốn xà bông

Một người lên net
Cả nhà kẹt phone

Kiến tha lâu mỏi cẳng

Tiên học lễ, hậu học ăn

Chắc như đinh đóng cột... mục

Ðoàn kết thì chết, chia rẽ thì sống
Ðoàn kết chết hết, chia rẽ chết lẽ tẻ

Con hơn cha là nhà có cãi lộn

Tham thì thâm
Không tham thì đói

Con nhà tông không giống lông đỡ giống khỉ

Tóc thề em để ngang vai
Anh mà đụng tới bụp liền đó nghe

em xinh thì mặc em xinh
nhưng mà xinh quá thì ta phải nhìn

Anh về em chẳng cho về
Nắm tay giữ lại khỏi dê nàng nàọ

Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Còn em sao lại hơi chồng hổng quen.

Đi xa mới biết đường dài
Ở lâu nhà mướn gia tài càng haọ

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở
Cưới nhau về tắt thở càng nhanh

Ta về ta tắm ao ta
Vì qua ao bạn quá xa quãng đường.

Đi đâu cho thiếp theo cùng
No thì thiếp ở, lạnh lùng thiếp baỵ

Má ơi cứ gã con xa
Miễn sao chàng rễ trong nhà nhiều đô

Thương anh chín đợi mười chờ
Đến khi mười một em lờ bỏ anh.

Chồng người ta làm ra khấm khá
Chồng của mình chỉ phá, chỉ ăn.

Lấy chồng cho đáng tấm chồng
Uổng công mai mốt lưng ong hổng còn.

Qua đình ngã nón trông đình
Nhìn em ăn mặc thùng thình thấy phê

Trông nhìn ông bụt hiền từ
Ngó em cái mặt ôi như bà chằng..

Cá không ăn muối, cá ương
Con cải cha mẹ,liệu đường mà binh.

Trai làm nên tiền ra như nước
Gái đoan trang lấy thước ra đong

Đi đâu mà vội mà vàng!
Cho thiếp theo để biết chàng ở đâu?

Đường về đêm tối canh thâu
Nhìn em dù xấu biết đâu phân bàỵ

Đầu tôm nấu với canh bầu
Chồng chan, vợ ngó lắc đầu ham ăn....

Trời mưa bong bóng bập bồng
Hỏi em có dám lấy chồng làm thơ ?

Thò tay anh ngắt cọng ngò
Thương em đứt ruột lết bò nhà thương

Bầu ơi thương lấy bí cùng
Mai sau có lúc nấu chung một nồi

Qua cầu, ngã nón trông cầu
Cầu bao nhiêu nhịp tốn dầu bấy nhiêu

Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Mai sau có lúc ngoài đường đập nhau

Gần mực thì đen
Gần đèn thì cháy

Có công mài sắt
Có ngày chai tay

Một con ngựa đau
Cả tàu bỏ chạy

Môi hở, răng hô

Liệu cơm gắp hết

Có chí thì ghê

Có tiền, mua tiên cũng uổng

Thuận vợ,thuận chồng, con đông mệt nghĩ

Đoàn kết thì sống, chia rẽ cũng sống

Tham thì thâm
Không tham thì ngốc

hoanglam
18-11-2009, 07:02 PM
Haha đụng nhà thơ rồi bạn Trang ơi .... đọc thơ vừa mỏi mắt vừa mỏi miệng vừa mỏi tay .... mắc cười quá :3D_78::3D_78::3D_78::3D_78::3D_78:

Thêm 1 câu nữa nè

Giàu thì đi xe hơi uống bia ôm
Nghèo thì đi xe ôm uống bia hơi

happy lady
19-11-2009, 08:15 AM
Hahahahahaaha... Con của Trang mà mang tập thơ này vào lớp thì chắc cô giáo môn tiếng Việt của bé cũng phải đi tìm bác Thế Lâm để xin làm... học trò của ổng quá.

xuanminhn4
19-11-2009, 09:51 AM
DIEM TRANG oi chac ban phai keu ong xa dem xe toi cho tho cua HOANG LAM ve nha ,xong phai xay them 1 cai kho de tho nua do . Neu ban can tho xay ban hay phone cho Minh Duc nha minh nha hi...hi!
Thinh thoang minh qua muon do vai tap tho ve day cu nhoc nha minh nua do vi cu nha minh cung duoi van tho lam.

TheLam N3
19-11-2009, 10:05 AM
DIEM TRANG ơi chac ban phai keu ong xa dem xe toi cho tho cua HOANG LAM ve nha ,xong phai xay them 1 cai kho de tho nua do . Neu ban can tho xay ban hay phone cho Minh Duc nha minh nha hi...hi!
Thinh thoang minh qua muon do vai tap tho ve day cu nhoc nha minh nua do vi cu nha minh cung duoi van tho lam.

"DIỄM TRANG ơi chắc bạn phải kêu ông xã đem xe tới chở thơ của HOÀNG LÂM về nhà , xong phải xây thêm 1 cái kho để thơ nữa đó . Nếu bạn cần thợ xây bạn hãy phone cho Minh Đức nhà mình nha hi...hi !
Thỉnh thoảng mình qua mượn đỡ vài tập thơ về dậy cu nhóc nhà mình nữa đó vì cu nhà mình cũng đuối văn thơ lắm."

H.OanhN2
19-11-2009, 10:15 AM
May quá có phiên dịch :becky:

Trang ơi, mang ca dao của Lâm về nộp cô giáo, thế nào 2 vợ chồng bà cũng được nhà trường mời lên xin chữ ký......... vào bản kiểm điểm. :becky:

hoanglam
19-11-2009, 10:23 AM
DIEM TRANG oi chac ban phai keu ong xa dem xe toi cho tho cua HOANG LAM ve nha ,xong phai xay them 1 cai kho de tho nua do . Neu ban can tho xay ban hay phone cho Minh Duc nha minh nha hi...hi!
Thinh thoang minh qua muon do vai tap tho ve day cu nhoc nha minh nua do vi cu nha minh cung duoi van tho lam.

Đính chính thơ là của Thế Lâm chứ không phải Hoàng Lâm .... Hoàng Lâm chỉ kéo xe bò túc tắc được 2 câu thôi :whistle:

TheLam N3
19-11-2009, 10:25 AM
Khôn ngoan nhờ ấm cha ông,
Làm nên phải đoái tổ tông phụng thờ.
Đạo làm con chớ hững hờ,
Phải đem hiếu kính mà thờ từ nghiêm.

***

Gió đưa cây cửu lý hương,
Xa cha xa mẹ, thất thường bữa ăn.
Sầu riêng, cơm chẳng muốn ăn,
Đã bưng lấy bát, lại dằn xuống mâm.
Thờ cha mẹ, ở hết lòng,
Ấy là chữ hiếu, dạy trong luân thường.

Chữ nghĩa là nhường,
Nhường anh nhường chị là nhường người trên,
Ghi lòng tạc dạ chớ quên,
Con em phải giữ lấy nền con em.

***

Em thuận, anh hòa là nhà có phúc.

***
Bà con vì tổ tiên,
Không phải vì tiền, vì gạo.

***
Một giọt máu đào hơn ao nước lã

***
Con cô, con cậu thì xa
Con chú, con bác thật là anh em

***
Ăn quả, nhớ kẻ trồng cây
Uống nước sông, nhớ mạch suối

***
Lên non mới biết non cao,
Nuôi con mới biết công lao mẫu từ

***
Cắt dây bầu dây bí
Chẳng ai cắt dây chị dây em
***
Anh em như thể chân tay
Cùng cha cùng mẹ hăng say việc nhà

***
Dạt dào gió kép mưa đơn
Tấc lòng ghi nhớ công ơn mẫu từ

***
Dương trần phải ráng làm hiền
Đừng trọng bạc tiền bỏ nghĩa bỏ nhân

TheLam N3
19-11-2009, 10:31 AM
NHỮNG LỜI RĂN DẠY VỀ NHÂN ĐỨC

Sinh ra trong cõi hồng trần,
Là người, phải lấy chữ Nhân làm đầu.

Có nhân nhân nở, vô nhân nhân trẩm.

Người là vàng, của là ngãi.

Người là hoa đất.

Người sống, đống vàng.

Thân trọng thiên kim. (1)

Một mặt người, bằng mười mặt của.

Người làm ra của,
Của không làm ra người.

Thức lâu, mới biết đêm dài,
Ở lâu, mới biết là người có nhân.

Thương người, như thể thương thân.

Ở có nhân, mười phần chẳng khốn.

Đức nhân thắng số.

Có đức, mặc sức mà ăn.

Nhiễu điều phủ lấy giá gương,
Người trong một nước, phải thương nhau cùng.
Bầu ơi, thương lấy bí cùng,
Tuy rằng khác giống, nhưng chung một giàn.

Chùa rách, có Phật vàng.

Đất sỏi, có chạch vàng.

Tìm nơi, có đức gửi thân,
Tìm nơi, có nhân gửi của.

Bến hiền, thuyền đậu.
Bến dữ, thuyền lui.

Còn người thì còn của.

Người làm ra của,
Của không làm ra người.

Lấy của che thân,
Không ai lấy thân che của.

Rậm người, hơn rậm của.

Bền người, hơn bền của.
Ăn bát cơm dẻo,
Nhớ nẻo đường đi.

Một miếng khi đói,
Bằng gói khi no.

Bát cơm phiếu mẫu, (2)
Trả ơn ngàn vàng.

Một đêm nằm, bằng năm ở.

Đường mòn, ân nghĩa không mòn.

Cứu được một người,
Phúc đẳng hà sa.

Cứu nhất nhân, đắc vạn phúc.

Giết một con cò, cứu trăm con tép.

Tháng hè, đóng bè làm phúc.

Dẫu xây chín bậc phù đồ,
Không bằng làm phúc, cứu cho một người.

Ở hiền, thì lại gặp lành,
Những người nhân đức, trời dành phần cho.

Ở hiền, thì lại gặp lành,
Ở ác, gặp dữ, tan tành ra tro.

Ở hiền, thì lại gặp lành,
Hễ ai ở ác, tội dành vào thân.

Ao sâu, tốt cá,
Hiểm dạ, hại mình.

Ao sâu, tốt cá,
Độc dạ, khốn thân.

Ác giả, ác báo.
Hại nhân, nhân hại.

Ác giả, ác báo,
Thiện giả, thiện lai.

Tích thiện, phùng thiện,
Tích ác, phùng ác.

Ở hậu, gặp hậu,
Ở ác, gặp ác.

Cấy gió, chịu bão.
Sát nhân, giả tử,
Thiện đạo chí công.

Đời cha ăn mặn, đời con khát nước.

Đời cha trồng cây, đời con ăn quả.

Đời trước đắp nấm, đời sau ấm mồ.

Tu nhân tích đức.

Ăn ở thiện, có thiện thần biết,
Ăn ở ác, có ác thần hay.

Làm phúc, cũng như làm giàu.

Có phúc, có phần.

Làm phúc, không cần được phúc.

Của ít, lòng nhiều.

Rủ nhau làm phúc, chớ giục nhau đi kiện.

Bần thanh, hơn phú trọc.

Điều lành, thì nhớ,
Điều dở, thì quên.

Điều lành, mang lại,
Điều dại, mang đi.
Một sự nhịn, chín sự lành.

Cây xanh, thì lá cũng xanh,
Cha mẹ hiền lành, để đức cho con.

Khuyên ai ăn ở cho lành,
Kiếp này chưa gặp, để dành kiếp sau.

Ở hiền, rồi lại gặp lành,
Áo rách tan tành, trời vá lại cho.

Ở hiền, rồi lại gặp lành,
Những người nhân đức, trời dành phúc cho.

Ơn ai một chút, chớ quên,
Oán ai một chút, cất bên dạ này.

Sướng gì hơn sướng làm lành,
Như bao nhiêu của, để dành bấy nhiêu.

Người trồng cây hạnh, người chơi,
Ta trồng cây đức, để đời về sau.

Thật thà, là cha quỷ quái,
Thật thà, ma vật không chết.

Ai bảo Trời không có mắt.

Người sống, của còn,
Người chết, của hết.
Co co quắp quắp,
Chết chẳng đem được nào.

Chín đụn mười trâu,
Chết cũng hai tay cắp đít.

Của giàu tám vạn ngàn tư
Chết hai tay buông xuôi.

Sống gửi, thác về. (3)

Hễ muốn ra con người tử tế,
Phải dễ dàng, chớ để ai hờn,
Làm ơn, ắt hẳn nên ơn,
Trời nào phụ kẻ có nhân bao giờ.

Bớt ăn, bớt mặc ở mình,
Để mà lấy phúc hiển vinh lâu dài.
Áo cơm có hạn thời thôi,
Của đời rồi lại trả đời về không.
Sao bằng tích phúc lấy công,
Nhân duyên thoát khỏi cái vòng trần ai.

Ở cho có nghĩa có nhân,
Cây đức lắm chồi, người đức lắm con.
Ba vuông sánh với bảy tròn,
Đời cha ân đức, đời con sang giàu.

Trong đầm gì đẹp bằng sen,
Lá xanh, bông trắng, lại chen nhị vàng,
Nhị vàng, bông trắng, lá xanh,
Gần bùn, mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

Đời người hữu tử, hữu sinh,
Sống cho xứng đáng, thác dành tiếng thơm.
Làm sao như quế trên non,
Trăm năm khô mục, vẫn còn thơm tho.

Thương người, như thể thương thân,
Thấy người hoạn nạn, thì thương,
Thấy người tàn tật, lại càng trông nom,
Thấy người già yếu, mỏi mòn,
Thuốc thang cứu giúp, cháo cơm đỡ đần
Trời nào phụ kẻ có nhân,
Người mà có đức, muôn phần vinh hoa.
Lấy điều ăn ở dạy con,
Dẫu mà gặp tiết nước non xoay vần.
Ở cho có đức, có nhân,
Mới mong đời tự, được ăn lộc trời.
Thương người, tất cả ngược xuôi,
Thương người, lỡ bước, thương người bơ vơ.
Thương người, ôm dắt trẻ thơ,
Thương người, tuổi tác, già nua bần hàn.
Thương người, cô quả, cô đơn,
Thương người, đói rách, lầm than kêu đường.
Thấy ai đói rách, thì thương,
Rách thời cho mặc, đói thời cho ăn.
Thương người, như thể thương thân,
Người ta phải bước khó khăn đến nhà,
Đồng tiền, bát gạo, mang ra,
Rằng đây cần kiệm, gọi là làm duyên.
May ta ở chốn bình yên,
Còn người tàn phá, chẳng nên cầm lòng.
Tiếng rằng ngày đói tháng đông,
Thương người, bớt miệng, bớt lòng mà cho.
Miếng khi đói, gói khi no,
Của tuy tơ tóc, nghĩa so nghìn trùng.

Chú thích
(1) Người quý ngàn vàng.
(2) Sự tích: Hàn Tín thuở hàn vi, câu cá không đủ ăn nên phải đói, một bà già giặt lụa (phiếu mẫu) tặng Hàn Tín một bát cơm - Về sau Hàn Tín làm nên đại tướng và Sở vương, Hàn Tín tìm về biếu bà 1000 lạng vàng. Truyện “Nhất phạn thiên kim”, bát cơm ngàn vàng là như vậy.
(3) Quan niệm về sống chết theo tư tưởng của Đạo Phật, không giống với quan niệm của chúng ta ngày nay, dù sao cũng có tác dụng khuyên răn người ta lúc sống không nên tham (vì sống gửi).
(4) Gia huấn ca của Nguyễn Trãi có từ thế kỷ thứ 15, đã được phổ biến như ca dao.

TheLam N3
19-11-2009, 10:37 AM
Ý Nghiã Đôi Đũa Tre Việt Nam

Hễ là người Việt, dù giàu sang hay nghèo túng, không ai chưa từng biết đến đôi đũa tre mộc mạc mang đầy ý nghĩa đậm đà trong linh hồn đất nước ViệtNam Đôi đũa tre hầu như đã trở thành đặc điểm văn hóa Việt nam không kém gì chiếc aó bà ba thân thương, tà aó dài duyên dáng hoặc món ăn thuần túy canh chua cá kho tộ. Từ đồng quê cho đến thành thị, từ những ngôi nhà lá chênh vênh đến những căn nhà cao tầng lộng lẫy, không có gia đình nào thiếu đôi đũa tre trong các bữa ăn.

Trên quê hương Việt Nam, tre là một hình ảnh thơ mộng, hầu như được mọc khắp nơi, từ đầu ngõ, sau hè, bờ ao, cho đến bờ giậu hay đầu đình. Người dân Việt khi trồng tre, họ không nghĩ đến kinh tế hay việc làm đẹp mà vì lũy tre xanh ấy là bản thân, là linh hồn và đất nước quê hương của họ. Vì thế, khi cầm đến đôi đũa tre, người dân Việt cảm thấy gần gũi với thiên nhiên và nguồn cội đất nước cha ông hơn. Đũa tre tuy đơn giản mộc mạc, nhưng đã nhắc nhở con cháu Việt Nam một cách âm thầm trong mọi lúc về trách nhiệm yêu giống nòi và đất nước của mình trong các bữa ăn

Tre mãi là nguồn cảm hứng vô tận của văn nhân thi sĩ đời đời. Không có hình ảnh nào đẹp hơn lúc mà vầng trăng đang treo lơ lửng trên đầu ngọn tre, với những chiếc lá xanh lay động theo chiều gió, lung linh dưới bầu trời trong vắt. Từ ngàn xưa, ông cha ta dùng tre làm vũ khí đánh giặc giữ nước và bảo vệ dân làng. Tre là bóng mát che chở trong cái nắng chết người sau những giờ đồng áng mệt mỏi. Thậm chí đến khi ta chết, đòn tre còn được sử dụng lần cuối cùng để khiêng ta ra phần mộ an nghỉ (Người ta còng dùng đòn tre đóng vào đầu và chân của phần mộ, dùng những đọt tre để treo phướng vào liễn trong lúc tiễn người chết...) Đây cho thấy, tre đã mãi gần gũi với đời sống người dân Việt Nam từ thời để chỏm đến lúc lìa đời.

Ngày nay, ta thấy những loại đũa xuất hiện trên thị trường được làm bằng nhiều thứ quí giá như vàng, bạc, ngà, mun. Những người dân nếu có mua, thì cũng chỉ dùng để chưng bày, hay xài vào các dịp lễ lộc, còn hằng ngày các gia đình vẫn xài đũa tre đơn sơ để ăn cơm theo truyền thống.

Đũa tre nhà nào cũng giống nhau, chẳng khác gì một nhịp cầu kết hợp mọi người con dân Việt như bộ đồng phục mang ý nghĩa bình đẳng tuyệt vời trên khắp nước ta. Kho tàng ca dao tục ngữ Việt nam đã hơn một lần chứng minh cho ta thấy về sự bình đẳng được biểu hiện qua đôi đũa theo văn chương. Hai chiếc đũa phải bằng nhau, như tiêu biểu cho sự bình đẳng gắn liền với đời sống nên có giữa hai vợ chồng:

Vợ chồng như đũa có đôi ( Thành ngữ)

Hai chiếc đũa lệch nhau giống như cặp vợ chồng có chiều cao không cân xứng . Cho nên ca dao có câu:

Ví dầu chồng thấp vợ cao

Như dôi đũa lệch so sao cho vừa ( Ca dao)

Từ đây cho thấy, người dân Việt đã đi xa hơn rtong hình ảnh đôu đũa tre nói về triết lý bình đẳng, cân đối xem như yếu tố không thể thiếu trong vấn đề hôn nhân và tình bạn vững chắc. Điểm đặc biệt, kho tàng tàng Việt Nam còn dùng đũa làm truyện ví dụ để dạy con cháu hiểu rỏ về sự đoàn kết dùm bọc lẩn nhau của người Việt nam. Truyện kể rằng:

Ngày xưa có moät ông già sinh bốn người con trai. Một hôm, ông để một bó đũa và một túi tìền lên bàn rồi gọi các con đến bảo: “ Trong số các con, ai bẻ gãy bó đũa sẽ được cha thưởng cho túi tiền nầy.”Nghe vậy bốn người con lần lượt thử cầm bó đũa bẻ, nhưng người nào người nấy đều cố hết sức mà vẫn không sao bẻ nổi bó đũa. Lúc ấy, người cha mới rút ra từng chiếc đũa một, rồi bẻ gãy một cách nhanh chóng dễ dàng. Ông bảo “ Các con đều thấy đó. Khi bị chia ra thì cái gì cũng yếu, nhưng khi hợp lại thì cái gì cũng thành cái mạnh. Vì vậy các con phải yêu thương, giứp đỡ lẫn nhau. Có đoàn kết thì mới có sức mạnh.”

Bốn người con trai nghe xong vô cùng thấm thía lời cha dạy và cùng hứa sẽ đòan kết và mãi thương yêu lẫn nhau.

Qua câu truyện nầy, ta thấy rõ:

Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao(Tục ngữ)

Lịch sử đôi đũa bắt nguồn từ năm nào thì vẫn chưa xác định được, tuy nhiên các nhà khảo cổ đã đoán đôi đũa có lẻ xuất hiện đầu tiên tại Trung Hoa cách đây hơn năm ngàn năm vào triều đại nhà Tần.

Ở vùng quê Uyghurs, dưới đỉnh núi Mông Cổ, người ta đã phát hiện những dấu vết về việc sử dụng đũa vào thế kỷ thứ 6 tây lịch từ những nhánh cây tre bẻ thành đôi, rải rác nơi chốn ở của dân trại.Ngày xưa dân ta làm việc cần cù vất vả, nào có tế đủ kinh mua dao nĩa xa hoa đắc tiền? Chỉ cần nhanh chóng bẻ một nhánh tre tạm dùng cho no bụng là đầy đủ qúa rồi. Các món ăn của nông dân được nấu thành những miếng nhỏ dễ gắp, đồng thời đễ tiết kiệm củi lửa và thời gian.

Có người tin rằng thời xưa bởi Khổng Phu Tử ăn chay, ông đã cấm việc sử dụng dao nía trên bàn vì nó mang tính chất tàn bạo đổ máu của chiến tranh và hình ảnh tàn sát sinh mạng. Việc mổ xẻ thân xác thú vật dành riêng cho lò sát sinh, không phải trên bàn trong các bửa ăn ấm cúng của gia đình.Ta không biết người Việt có ảnh hưởng tư tưởng này trong việc dùng đũa hay không, ta chỉ biết rằng họ rất qúy mến, trân tro,ng và gần gũi đôi đũa tre hơn cả người bạn chí thân của họ.

Tóm lại, đôi đũa tre đơn sơ mộc mạc của văn hoá đất Việt luôn hiện diện trong mọi nhà người Việt, luôn âm thầm nhắc nhở họ về tình yêu quê hương đất nước, về sự đoàn kết và bình đẳng trong xã hội Việt nam. Mỗi giờ ăn, trước khi ta dùng cơm, ta hãy nhìn vào đôi đũa tre thân thương kia mà nhận ra ý nghĩa sâu sắc về tình gia đình, tình chồng vợ trong mối quan hệ hài hòa, thuận thảo. Nhìn thật sâu vào đôi đũa tre, ta sẽ biết mình nên làm gì trong bổn phận và trách nhiệm của một người con dân đất Việt.

TheLam N3
19-11-2009, 10:40 AM
CÁI SỌT TRE
Truyện Cổ tích Việt Nam
Ngày xửa ngày xưa ở một làng kia có một gia đình nghèo khó. Nhà có bốn người: hai vợ chồng, đứa con trai nhỏ tuổi và ông bố chồng đã già. Năm tháng ròng rã, ông bố phải làm lụng vất vả, giờ đây đã quá già yếu không còn cất nhắc được việc gì. Vì vậy ông phải hoàn toàn sống dựa vào con trai và nàng dâu. Họ coi ông là một gánh nặng.
Ngày tháng trôi qua, ông già càng ngày càng trở thành mối lo ngại cho họ. Ông cụ cần được chăm sóc nhiều. Nhưng cả nàng dâu lẫn con trai đều không đỡ đần ông gì cả. Ông phải ăn những thức ăn thừa và mặt bất cứ thứ quần áo cũ nào. Ông luôn luôn bị đói và rét. Lắm khi đứa cháu trai quá xót xa ông nội, đã sẻ phần thức ăn riêng của nó cho ông. Nhưng mỗi khi trông thấy thế bố mẹ nó lại rầy la và cấm nó không được phung phí thức ăn ngon.
Ông già rất đau khổ về cách cư xử của hai vợ chồng đứa con, ông thường than phiền oán thán. Nhưng đáng lẽ phải tìm cách an ủi ông, hai vợ chồng nhà ấy vẫn thường lập lại cho nhau nghe câu phương ngôn cổ "Bò già sa vó, ông bọ sẩy mồm".
Sự việc này ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Ông già càng làm om sòm bao nhiêu thì nàng dâu với con trai ông càng khó chịu bấy nhiêu. Cuối cùng, họ không thể chịu đựng nổi ông già nữa. Chúng bí mật bàn mưu tính kế tống khứ ông già đi. Chúng định mang ông đến một nơi thật xa, và bỏ ông ở đó. Người chồng cho biết hắn sẽ ra chợ mua một cái sọt bằng tre cứng cáp đơn sơ để bỏ ông vào đó mang đi.
- Ta sẽ mang ông lão đến một nơi thật xa, khiến ông lão không còn lần ra đường về. Ta sẽ bỏ ông lão dưới gốc cây sát lề đường đi. Thế rồi có thể có người cảm thấy xót thương mà đưa ông lão về nuôi. - Người chồng bàn tính.

- Nhưng còn đối với bà con hàng xóm thì sao?
- Người vợ nói.
- Chẳng bao lâu họ sẽ biết ông cụ không còn ở đây nữa. Chúng ta phải ăn nói với họ như thế nào khi họ hỏi?
- Thì cứ nói rằng ông cụ đòi đến vùng đất thánh, ở đấy ông cụ có thể sống yên ổn cho đến lúc chết.
- Người chồng trả lời.
Thế là họ sắp định âm mưu. Nhưng họ không biết rằng đứa con nghe lỏm được câu chuyện họ bàn tính với nhau. N_ khi cha nó vứa đi chợ mua sọt nó hỏi mẹ:
- Mẹ ơi! Tại sao bố lại vứt bỏ ông đi?
- Không! không!
- Mẹ nó vội vàng trả lời.
- Chúng ta không định vứt bỏ ông đâu! Dĩ nhiên là chúng ta không làm thế. Con xem, ở đây chẳng có ai chăm sóc ông được chu đáo, bởi vì cả cha con và mẹ đều tất bật làm lụng suốt ngày. Do đó cha con định đưa ông nội đến một nơi ông được chăm nom tử tế hơn thôi.
- Chỗ ấy là ở đâu vậy mẹ? Đứa con hỏi.
- Ồ, xa lắm, xa lắm. Đó là một nơi con chẳng thể nào biết được.
- Thế ai sẽ đến chăm sóc ông?
- Con không phải lo. Có rất nhiều người hảo tâm sẽ chăm sóc ông. Người mẹ nói để đứa con yên tâm.
Chiều tà, người chồng về mang theo một chiếc sọt lớn. Không muốn cho hàng xóm biết chuyện mình làm, anh ta đợi đến tận đêm, khi trời tối mịt mới đặt ông bố vào cái sọt.

- Con định làm gì thế này? Ông già hoảng hốt hỏi con. Con đặt ta vào trong cái sọt này mang đi đâu?
- Thưa bố, bố biết đấy, hai vợ chồng nhà con chẳng thể chăm nom bố đượcnữa. Vì vậy con định đưa bố lên miền đất thánh, ở đấy bố sẽ được mọi người đối xử tốt hơn. Người con đáp.
Nhưng ông già không bị mắc lừa. Ông hiểu n_ vợ chồng nhà ấy định làm gì ông.
- Đồ bất hiếu!
- Ông quát: Thử nhẩm xem, bao nhiêu năm qua tao nuôi màcho đến ngày khôn lớn. Và bây giờ thì mày trả nghĩa cho bố mày như thế đấy!
Ông bắt đầu hét to, chửi mắng con trai và nàng dâu.
Con trai nổi giận. Anh ta giật một cái, nâng phốc cái sọt lên lưng, xăm xăm đi ra khỏ nhà.
Đứa cháu nhỏ im lặng theo dõi tất cả mọi việc xảy ra. Vừa hay khi cha nó sắp khuất dạng trong đêm tối, nó gọi to bảo cha nó:
- Bố ơi! Bố ơi! Khi nào bố đem vứt ông xong, bố nhớ giữ cái sọt cẩn thận và mang nó về cẩn thận nhé!
Bối rối trước câu nói của con, anh ta dừng bước, ngoảnh lại hỏi:
- Để làm gì hả con?
Đứa bé ngây thơ trả lời:
- Nhà ta còn cần đến cái sọt to ấy để khi nào bố già con mang vứt bố đi!
Nghe đứa bé nói, chân anh ta đâm loạng choạng. Không biết làm sao, anh ta chẳng thể bước thêm một bước nào nữa. Thế là anh ta quay lại và đưa người bố già trở về nhà.

TheLam N3
19-11-2009, 10:42 AM
Người Ðánh Cá và Công Chúa Thủy Tề
Ngày xưa, có nàng Công chúa con Thủy Vương một hôm hóa làm con cá bơi ngược giòng sông để du ngoạn, chẳng may mắc phải lưới của một người thuyền chài. Cá công chúa bị bắt thả vào gầm thuyền, phải nhịn đói hơn một hôm vì không có gì ăn. May có con trai người thuyền chài ngồi ăn bánh đổ cơm xuống, cá Công chúa mới khỏi chết đói. Trông thấy cá xinh đẹp, người con trai chủ thuyền bắt lên chơi rồi tuột tay thả rơi xuống sông. Công chúa nhờ thế mà được trở về thủy cung.

Nhưng từ ngày về đến cung điện, công chúa đâm ra tưởng nhớ đến người con trai ở trần gian đã cứu thoát mình, rồi sinh ốm tương tư. Vua Thủy Tề hỏi duyên cớ, công chúa cứ thật tình thưa lại đầu đuôi câu chuyện, rồi xin phép vua cha đội lốt làm người ở trên đất để kết duyên với chàng trai kia.

Bấy giờ người trai đang ở hang Non Nước, thuộc về Ninh Bình ngày nay, sau khi cha mẹ đã mất. Người trai ngày ngày đi câu cá để sống, một hôm gặp nàng công chúa Thủy Cung tìm đến, rồi đôi bên lấy nhau. Vợ chồng tuy sống trong cảnh nghèo túng, song hết sức thương yêu nhau.

Chàng và nàng sống giữa hòn đảo Non Nước cách biệt, kéo dài cuộc tình duyên đằm thắm cho đến một ngày kia, nàng đưa chàng cùng nhau về dưới Thủy Cung.

Trong dân gian ngày nay còn nhắc nhở câu:

Chung quanh những chị em người,
Giữa hòn Non Nước mình tôi với chàng

để nói lên mối tình của nàng công chúa con Thần Nước với anh chàng đánh cá .

TheLam N3
19-11-2009, 10:47 AM
Sự tích chú Cuội cung trăng
Thằng Cuội ngồi gốc Cây đa
Thả trâu ăn lúa gọi cha ồi ồi
Cha còn cắt cỏ trên trời
Mẹ còn cỡi ngựa đi mời quan viên
Ông thời cầm bút cầm nghiên
Bà thời cầm tiền đi chuộc lá đa.
Ca Dao

http://www.nhh1988-1991.com/diendan/picture.php?albumid=48&pictureid=787

Ngày xưa ở một miền nọ có một người tiều phu tên là Cuội. Một hôm, như lệ thường, Cuội vác rìu vào rừng sâu tìm cây mà chặt. Khi đến gần một con suối nhỏ, Cuội bỗng giật mình trông thấy một cái hang cọp. Nhìn trước nhìn sau anh chỉ thấy có bốn con cọp con đang vờn nhau. Cuội liền xông đến vung rìu bổ cho mỗi con một nhát lăn quay trên mặt đất. Nhưng vừa lúc đó, cọp mẹ cũng về tới nơi. Nghe tiếng gầm kinh hồn ở sau lưng, Cuội chỉ kịp quẳng rìu leo thoắt lên ngọn một cây cao. Từ trên nhìn xuống, Cuội thấy cọp mẹ lồng lộn trước đàn con đã chết. Nhưng chỉ một lát, cọp mẹ lẳng lặng đi đến một gốc cây gần chỗ Cuội ẩn, đớp lấy một ít lá rồi trở về nhai và mớm cho con. Chưa đầy ăn giập miếng trầu, bốn con cọp con đã vẫy đuôi sống lại, khiến cho Cuội vô cùng sửng sốt. Chờ cho cọp mẹ tha con đi nơi khác, Cuội mới lần xuống tìm đến cây lạ kia đào gốc vác về.

Dọc đường gặp một ông lão ăn mày nằm chết vật trên bãi cỏ, Cuội liền đặt gánh xuống, không ngần ngại, bứt ngay mấy lá nhai và mớm cho ông già! Mầu nhiệm làm sao, mớm vừa xong, ông lão đã mở mắt ngồi dậy. Thấy có cây lạ, ông lão liền hỏi chuyện. Cuội thực tình kể lại đầu đuôi. Nghe xong ông lão kêu lên:

- Trời ơi! Cây này chính là cây có phép "cải tử hoàn sinh" đây. Thật là trời cho con để cứu giúp thiên hạ. Con hãy chăm sóc cho cây nhưng nhớ đừng tưới bằng nước bẩn mà cây bay lên trời đó!

Nói rồi ông lão chống gậy đi. Còn Cuội thì gánh cây về nhà trồng ở góc vườn phía đông, luôn luôn nhớ lời ông lão dặn, ngày nào cũng tưới bằng nước giếng trong.

Từ ngày có cây thuốc quý, Cuội cứu sống được rất nhiều người. Hễ nghe nói có ai nhắm mắt tắt hơi là Cuội vui lòng mang lá cây đến tận nơi cứu chữa. Tiếng đồn Cuội có phép lạ lan đi khắp nơi.

Một hôm, Cuội lội qua sông gặp xác một con chó chết trôi. Cuội vớt lên rồi giở lá trong mình ra cứu chữa cho chó sống lại. Con chó quấn quít theo Cuội, tỏ lòng biết ơn. Từ đấy, Cuội có thêm một con vật tinh khôn làm bạn.

Một lần khác, có lão nhà giàu ở làng bên hớt hải chạy đến tìm Cuội, vật nài xin Cuội cứu cho con gái mình vừa sẩy chân chết đuối. Cuội vui lòng theo về nhà, lấy lá chữa cho. Chỉ một lát sau, mặt cô gái đang tái nhợt bỗng hồng hào hẳn lên, rồi sống lại. Thấy Cuội là người cứu sống mình, cô gái xin làm vợ chàng. Lão nhà giàu cũng vui lòng gả con cho Cuội.

Vợ chồng Cuội sống với nhau thuận hòa, êm ấm thì thốt nhiên một hôm, trong khi Cuội đi vắng, có bọn giặc đi qua nhà Cuội. Biết Cuội có phép cải tử hoàn sinh, chúng quyết tâm chơi ác. Chúng bèn giết vợ Cuội, cố ý moi ruột người đàn bà vứt xuống sông, rồi mới kéo nhau đi. Khi Cuội trở về thì vợ đã chết từ bao giờ, mớm bao nhiêu lá vẫn không công hiệu, vì không có ruột thì làm sao mà sống được.

Thấy chủ khóc thảm thiết, con chó lại gần xin hiến ruột mình thay vào ruột vợ chủ. Cuội chưa từng làm thế bao giờ, nhưng cũng liều mượn ruột chó thay ruột người xem sao. Quả nhiên người vợ sống lại và vẫn trẻ đẹp như xưa. Thương con chó có nghĩa, Cuội bèn nặn thử một bộ ruột bằng đất, rồi đặt vào bụng chó, chó cũng sống lại. Vợ với chồng, người với vật lại càng quấn quít với nhau hơn xưa.

Nhưng cũng từ đấy, tính nết vợ Cuội tự nhiên thay đổi hẳn. Hễ nói đâu là quên đó, làm cho Cuội lắm lúc bực mình. Ðã không biết mấy lần, chồng dặn vợ: "Có đái thì đái bên Tây, chớ đái bên Ðông, cây dông lên trời!". Nhưng vợ Cuội hình như lú ruột, lú gan, vừa nghe dặn xong đã quên biến ngay.

Một buổi chiều, chồng còn đi rừng kiếm củi chưa về, vợ ra vườn sau, không còn nhớ lời chồng dặn, cứ nhằm vào gốc cây quý mà đái. Không ngờ chị ta vừa đái xong thì mặt đất chuyển động, cây đảo mạnh, gió thổi ào ào. Cây đa tự nhiên bật gốc, lững thững bay lên trời.

Vừa lúc đó thì Cuội về đến nhà. Thấy thế, Cuội hốt hoảng vứt gánh củi, nhảy bổ đến, toan níu cây lại. Nhưng cây lúc ấy đã rời khỏi mặt đất lên quá đầu người. Cuội chỉ kịp móc rìu vào rễ cây, định lôi cây xuống, nhưng cây vẫn cứ bốc lên, không một sức nào cản nổi. Cuội cũng nhất định không chịu buông, thành thử cây kéo cả Cuội bay vút lên đến cung trăng.

Từ đấy Cuội ở luôn cung trăng với cả cái cây quý của mình. Mỗi năm cây chỉ rụng xuống biển có một lá. Bọn cá heo đã chực sẵn, khi lá xuống đến mặt nước là chúng tranh nhau đớp lấy, coi như món thuốc quý để cứu chữa cho tộc loại chúng. Nhìn lên mặt trăng, người ta thấy một vết đen rõ hình một cây cổ thụ có người ngồi dưới gốc, người ta gọi cái hình ấy là hình chú Cuội ngồi gốc cây đa....

TheLam N3
19-11-2009, 10:49 AM
Người đi săn và con vượn
Ngày xưa, có một người săn bắn rất tài. Nếu con thú rừng nào không may gặp phải bác ta, thì hôm đó coi như là ngày tận số của nó.

Một hôm, người đi săn xác nỏ vào rừng. Bác thấy một con vượn lông xám đang ngồi ôm con bên tảng đá. Bác nhẹ nhàng rút mũi tên bắn trúng vượn mẹ. Chiu…

Vượn mẹ giật mình hết nhìn mũi tên lại nhìn về phía người đi săn bằng đôi mắt căm giận, tay vẫn không rời con. Máu ở vết thương rỉ loang ra khắp ngực.

Trong khi đó, người đi săn vẫn đứng im quan sát. Ông chờ đợi vượn mẹ ngã xuống chết đi.

Bỗng vượn mẹ nhẹ nhàng đặt con xuống, vơ vội đống bùi nhùi gối lên đầu con, rồi nó hái cái lá to, vắt sữa vào và đặt lên miệng con.

Sau đó, vượn mẹ nghiến răng, giật phắt mũi tên ra, hết lên một tiếng thật to: á á á…rồi nó ngã xuống.

Người đi săn chứng kiến cảnh tượng đó, đứng lặng cả người. Hai giọt nước mắt từ từ lăn trên má ông. Ông cắn môi, bẻ gãy chiếc nỏ và lẳng lặng quay gót ra về.

Từ đó về sau, ông không bao giờ đi săn nữa.

TheLam N3
19-11-2009, 10:59 AM
Con vua thì lại làm vua
Con sãi ở chùa thì quét lá đa

Cá không ăn muối cá ươn
Con cãi cha mẹ trăm đường con hư

Cười người chớ vội cười lâu
Cười người hôm trước hôm sau người cười

Có tài mà cậy chi tài
Chữ tài liền với chữ tai một vần

Có bột mới gột nên hồ
Tay không làm nổi cơ đồ mới ngoan

Cha mẹ sinh con, trời sinh tính
Chín phương chìa một phương

Đàn bà nói có là không
Nói yêu là ghét, nói buồn là vui

Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu đời đắng cay

Hoa thơm ai chẳng muốn đeo
Người khôn ai nỡ cứ theo nặng lời

Hoa thơm ai chẳng nâng niu
Người khôn ai chẳng mến yêu mọi bề

Hỏi vợ thì cưới liền tay
Chớ để lâu ngày lắm kẻ dèm pha

Khôn ngoan đối đáp người ngoài
Gà cùng một mẹ chớ hoài da' nhau.

Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao

Mười năm lưu lạc giang hồ
Một ngày tu tỉnh, cơ đồ lại nên

Mấy đời banh duc có xương
Mấy đời me ghẻ mà thương con chồng

Người đâu gặp gỡ làm chi
Trăm năm biết có duyên gì hay không

Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng

Nực cười châu chấu đá xe
Tưởng rằng chấu ngã ai dè xe nghiêng

Muốn sang thi bắc cầu Kiều
Muốn con hay chữ phai yêu kinh thầy

Ở đời muôn sự của chung
Hơn nhau một tiếng anh hùng mà thôi

Ớt nào mà ớt chẳng cay
Gái nào mà gái chẳng hay ghen chồng

Ở sao cho vừa lòng người
Ở rộng người cười, ở hẹp người chê

Phượng hoàng ở chốn cheo leo
Sa cơ lỡ vận phải theo đàn gà

Bao giờ gió thuận mưa hòa
Thay lông đổi cánh lại ra phượng hoàng

Phù thủy, thầy bói, lái trâu
nghe ba người ấy đầu lâu không còn.

Rồng thiêng uống nước ao tù
Người khôn nói với người ngu bực mình

Rượu lạt uống lắm cũng say
Người khôn nói lắm, dẫu hay cũng nhàm

Rủ nhau đi cấy đi cày
Bây giờ khó nhọc, có ngày phong lưu

Rủ nhau xem cảnh Kiếm Hồ
Xem cầu Thê Húc, xem đền Ngọc Sơn

Số giàu đem đến dửng dưng
Lọ là con mắt tráo trưng mới giàu

Số giàu tay trắng cũng giàu
Số nghèo chín đụm mười trân cũng nghèo

Trăm năm đành lỗi hẹn ho
Cây đa bến cũ, con đò khác đưa.

Trăm năm bia đá thì mòn
Ngàn năm bia miệng vẩn còn trơ trơ

Tốt gỗ Hơn Tốt Nước Sơn
Xấu Người Đẹp Nết, Còn Hơn Đẹp Người.

Trong đầm gì đẹp bằng sen
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn

Trứng rồng lại nở ra rồng
Liu điu lại nở ra giòng liu điu

Tay bưng dĩa muối chấm gừng
Gừng cay muối mặn xin đừng bỏ em

Thân em như hạt mưa sa
Hạt vào đài các, hạt ra ruộng cày

Thôi thà đừng biết cho xong
Biết bao nhiêu lại đau lòng bấy nhiêu

Thuyền ơi có nhớ bến chăng
Bến thì một dạ khăng khăng nhớ thuyền

Tiếc thay hột gạo trắng ngần
Đã vo nước đục, lại vần than rơm

Tóc mai sợi vắn sợi dài
Lấy nhau không đặng thương hoài ngàn năm.

Trồng trầu thì phải khai mương
Làm trai hai vợ phải thương cho đồng.

Trách ai tính chuyện đa đoan
Đã hái được mận lại toan bẻ đào

Trách người quân tử vô danh
Chơi hoa xong lại bẻ cành bán rao

Trúc sinh trúc mọc đầu đình
Em xinh em đứng một mình cũng xinh

Thân tui thui thủi một mình
Đêm đêm lạnh lẽo buồn tình lang thang

Nếu ai nghĩ chuyện đá vàng
Tôi xin được dạo cung đàn tình chung

Vỏ quít dày có móng tay nhọn

Yêu nhau yêu cả đường đi
Ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng

TheLam N3
19-11-2009, 11:01 AM
Tiền trao cháo múc
Tiền trao cháo múc
Không tiền cháo trút trở ra
Tin nhau buôn bán cùng nhau
Thiệt hơn, hơn thiệt, trước sau như lời
Thay gì lừa đảo kiếm lời
Một nhà ăn uống, tội trời riêng mang
Theo chi những thói gian tham
Pha phôi thực giả tìm đường dối nhau
Của phi nghĩa có giàu đâu
Ở cho ngay thật giàu sau mới bền

TheLam N3
19-11-2009, 11:03 AM
Chim vào lồng
Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống vườn cà, hái nụ tầm xuân
Nụ tầm xuân nở ra cánh biếc
Em đã có chồng, anh tiếc lắm thay
Ba đồng một mớ trầu cay
Sao anh không hỏi từ ngày còn không
Bây giờ em đã có chồng
Như chim vào lồng, như cá cắn câu
Cá cắn câu biết đâu mà gỡ
Chim vào lồng biết thuở nào ra

TheLam N3
19-11-2009, 11:08 AM
Thành Ngữ Việt Nam !
Ác giả ác báo
Ai khảo mà xưng
An bần lạc đạo
An cư lạc nghiệp
An phận thủ thường
Án binh bất động
Anh em cột chèo
Anh hùng không có đất dụng võ
Anh hùng mạt lộ
Anh hùng nhất khoảnh
Anh hùng rơm
Anh hùng tạo thời thế
Ao có bờ sông có bến
Ao liền ruộng cả
Ao sâu nước cả
Ao tù nước đọng
Ào ào như thác lũ
Áo ấm cơm no
Áo đơn đợi hè
Áo gấm đi đêm
Áo đơn lồng áo kép
Áo gấm về làng
Ăn báo cô
Ăn Bắc mặc Kinh (Bắc= miền bắc; Kinh = dân tộc Kinh (Việt))
Ăn bằng nói chắc
Ăn bơ làm biếng
Ăn bờ ở bụi
Ăn bớt đọi, nói bớt lời
Ăn bữa hôm lo bữa mai
Ăn bớt ăn xén
Ăn cháo đá bát
Ăn cơm trước kẻng
Ăn thùng uống vại
Ăn ốc nói mò
Ăn thủng nồi trôi rế
Ăn như rồng cuốn
Ăn cây táo, rào cây sung
Ăn chay niệm phật
Ăn chắc mặc bền
Ăn cay nuốt đắng
Ăn cắp như ranh
Ăn cần ở kiệm
Ăn cây nào rào cây nấy
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Ăn cây táo rào cây sung
Ăn cháo đá bát
Ăn cháo lá đa
Ăn chay nằm mộng
Ăn chay niệm Phật
Ăn chắc mặc bền
Ăn chực nằm chờ
Ăn chưa no lo chưa tới
Ăn chung ở lộn
Ăn chung máng, ở chung chuồng
Ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau
Ăn cơm chúa múa tối ngày
Ăn cơm có canh, tu hành có ban
Ăn cơm lừa thóc, ăn cóc bỏ gan
Ăn cơm mới nói chuyện cũ
Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng
Ăn đến nơi, làm đến chốn
Ăn cơm thiên hạ
Ăn đất nằm sương
Ăn đói mặc rách
Ăn đói mặc rét
Ăn đong ở đợ
Ăn đời ở kiếp
Ăn gan uống máu
Ăn giả làm thật
Ăn giập miếng trầu
Ăn gió nằm mưa
Ăn gửi nằm chờ
Ăn hiền ở lành
Ăn hương ăn hoa
Ăn hơn nói kém
Ăn khỏe như thần trùng
Ăn không ngồi rồi
Ăn không ngon, ngủ không yên
Ăn không nói có
Ăn lông ở lỗ
Ăn mày cầm tinh bị gậy
Ăn mày đòi xôi gấc
Ăn mày quen ngõ
Ăn mắm mút dòi
Ăn mặn khát nước
Ăn mật trả gừng
Ăn tục nói phét
Ăn nên làm ra
Ăn miếng trả miếng
Ăn trắng mặc trơn
Ăn trên ngồi trước
Ăn tươi nuốt sống
Ăn vụng ngon miệng
Ăn sung mặc sướng
Ăn ngay nói thẳng

TheLam N3
19-11-2009, 11:11 AM
Thành ngữ Việt Nam

Vần " B "
Bắt cóc bỏ dĩa
Bên trọng bên khinh
Bước thấp bước cao
Buổi đực buổi cái
Bất phân thắng bại
Bụng làm dạ chịu
Bách chiến bách thắng
Ba chìm bảy nổi
Bờ xôi ruộng mật
Bình an vô sự
Bánh ít đi, bánh qui lại

Vần " C "
Có còn hơn không
Có tật giật mình
Có mới nới cũ
Có đi có lại
Con nhà lính, tính nhà quan
Còn nước còn tát
Con ông cháu cha
Con sâu làm rầu nồi canh
Cùng hội cùng thuyền
Chó treo mèo đậy
Cha nào con nấy
Chân ướt chân ráo
Chân cứng đá mềm
Châu chấu đá xe
Cháy nhà mới ra mặt chuột
Chạy sấp đập ngửa
Cá chậu chim lồng
Cành vàng lá ngọc
Cáo mượn oai hùm
Có thực mới vực được đạo
Chạy đôn chạy đáo
Cõng rắn cắn gà nhà
Chim kêu vượn hú
Con dại cái mang
Chín bỏ làm mười
Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng
Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo
Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh
Chuột sa chĩnh gạo
Chở củi về rừng
Chó chạy cùng rào
Con giun xéo lắm cũng quằn
Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ
Cần cù bù thông minh
Chưa đổ ông nghè, đã đe hàng tổng
Cây ngay không sợ chết đứng
Chết cha còn chú, xẩy mẹ bú dì
Chọc gậy bánh xe
Chó chê mèo lắm lông
Chó cùng dứt lồn
Cố đấm ăn xôi.
Chia ngot se bui
Chet vinh con hon song nhuc

TheLam N3
19-11-2009, 11:19 AM
Thành ngữ Việt Nam

Vần "D"
Đầu đường xó chợ
Đầu trộm đuôi cướp
Đất rộng trời cao
Điếc không sợ súng
Đội nón ra đi
Được voi đòi tiên
Đêm dài lắm mộng
Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại
Đi một ngày đàng học một sàng khôn
Đèn nhà ai nấy sáng
Đi hỏi già về nhà hỏi trẻ
Đi xa về gần
Đói cho sạch rách cho thơm
Đi đêm lắm có ngày gặp ma
Đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy
Dốt mà hay nói chữ
Đời cha ăn mặn đời con khát nước.
Đường ai nấy đi.
Đâm bị thóc chọc bị gạo.
Đánh chết cái nết không chừa.
Day mo re ma

Vân" E "

Ếch ngồi đáy giếng

Vân" G "
Gần mực thì đen gần đèn thì sang
Gieo Gà Gặp Chó
Gà đẻ trứng vàng
Giấy rách phải giữ lấy lề
Gậy ông đập lưng ông
Gần nhà xa ngõ
Giao trứng cho ác
Gần đất xa trời
Gắp lửa bỏ tay người
Giả nhân giả nghĩa
Giang sơn gấm vóc.
Gieo nhân nào gặt quả nấy.
Gần Mực Thì Đen
Gieo gio gap bao

Vần " H "
Họa vô đơn chí
Học thầy không tày học bạn
Hổ phụ sinh hổ tử
Ho gia ho uy
Học một hiểu mười
Hoa hòe hoa sói
Hóa mù ra mưa
Hữu danh vô thực
Há miệng mắc quai
Hồng nhan bạc phận
Hổ đầu xà vĩ

Vần " I "
Ích nước lợi nhà.
[sửa] K
Không thầy đố mày làm nên
Không mợ thì chợ vẫn đông
Khẩu phật tâm xà
Khôn nhà dại chợ
Khôn ba năm dại một giờ

Vần" L "
Lá lành đùm lá rách
Lá rụng về cội
Lạt mềm buộc chặt
Lời ăn tiếng nói
Làm trai cho đáng thân trai
Lòng lang dạ sói
Lên voi xuống chó
Lên bờ xuống ruộng
Lực bất tòng tâm
Lên thác xuống ghềnh

TheLam N3
19-11-2009, 11:28 AM
Thành ngữ Việt Nam

Vần" N "
Nhân vô thập toàn
Nhất cử lưỡng tiện
Nước chảy đá mòn
Nước mắt chảy xuôi
Nước đổ đầu vịt
Nước đổ lá khoai
Nuôi ong tay áo
nuôi khỉ dòm nhà
No cơm ấm cật
Ngày lành tháng tốt
Nem công chả phượng
Ném đá giấu tay
Ngày rộng tháng dài
Ngồi chờ sung rụng
Năm thì mười họa
Nói một đằng làm một nẻo
Nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm
Ngã theo chiều gió
Nhàn cư vi bất thiện
Non sông gấm vóc
Nước đục thả câu

Vần " O "Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài
Ở bầu thì đẻ , ở cạc thì dài
[sửa] P
Phép vua thua lệ làng

Vần " Q "
Quyt lam cam chiu
Qua cầu rút ván

Vần " R "
Ruột để ngoài da

Ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng
Rán sành ra mỡ

Vần " S "
Sai một ly đi một dặm
Sông có khúc người có lúc
Sinh cơ lập nghiệp
Sơn hào hải vị
(Thuốc đắng dã tật) sự thật mất lòng
Sắc nước hương trời
Sức cùng lực kiệt
Sóng to gió cả
Sống khôn thác thiêng
Sống chết mặc bay
Tiền thầy bỏ túi

Vần " U "
Uống nuoc dai ma nho dai coi nguon
Uổng công phí sức

Vần " V "
Vạn sự khởi đầu nan
Vô thưởng vô phạ
Vắng chủ nhà, gà mọc đuôi tôm (or: vọc niêu tôm)
Vắt cổ chày ra nước
Việc nhà thì nhác, việc người khác thì siêng
Vì thần phải nể cây đa

Vần " X "
Xuất đầu lộ diện
Xuất khẩu thành thơ
Xem mặt mà bắt hình dong
Sôi hỏng bỏng khôn

Vần" Y "
Yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng.
Yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi
Yêu thì quả ấu cũng tròn, ghét thì bồ hòn cũng méo ẹo

hoanglam
24-11-2009, 07:50 AM
Kết quả mấy câu thành ngữ trên có cái nào xài được không Diễm Trang???? mọi người tư vấn xong bạn chạy mất tiu là sao là sao? :frusty:

SanN1
24-11-2009, 09:17 AM
@Thế Lâm,

Ông tính dạy con nít học thành ngữ tiếng Việt hả...hehehe???

DTrang N5
24-11-2009, 11:44 AM
Hi!

Ủa, hôm trước Trang có gửi cám ơn rồi mà. Đâu mất tiêu rồi ta? Vì cả tuần nay bận đi kiếm tiền nhập hàng không vô diễn đàn được,các bạn thông cảm nha.
@ Thế Lâm :Trang chưa đọc hết nhưng dù sao cũng cám ơn bạn Lâm đã góp sức vào tủ sách này khi nào cần đến chủ đề nào là vô đây trích ra thôi không cần lên google kiếm. Nhưng theo Trang biết chủ đề về lòng tự trọng & trung thực ( hôm trước lộn là đoàn kết ) rất ít. Nó rất cần cho con Trang lớp 4. Hôm trước ngày thi giữa kỳ của cu nhóc , Trang phải thức hơn 12 giờ đêm nhưng kiếm chỉ có được vài câu thôi. Vì trên một số trang web về ca dao, tục ngữ họ cũng chỉ index theo A,B,C thôi, kiếm mệt lắm. Trang có lên google, thấy 1 số em lớp 7 cũng cần đến thơ, ca dao, tục ngữ về chủ đề này.
@ Xuân Minh ơi, Nhà Trang có nhiều kho lắm không cần xây đâu. Nhưng để chứa thơ của Thế Lâm thì Hoàng Lâm đã xây rồi. Tiện đây hỏi nhỏ, có phải Xuân Minh bạn với Hiền N5 của lớp tui trước đây phải không? Quên mặt rồi.
@ Còn ca dao của Hoàng Lâm thì Trang chỉ cho Ông xã thôi.

TheLam N3
24-11-2009, 06:34 PM
Hi!

Ủa, hôm trước Trang có gửi cám ơn rồi mà. Đâu mất tiêu rồi ta? Vì cả tuần nay bận đi kiếm tiền nhập hàng không vô diễn đàn được,các bạn thông cảm nha.
@ Thế Lâm :Trang chưa đọc hết nhưng dù sao cũng cám ơn bạn Lâm đã góp sức vào tủ sách này khi nào cần đến chủ đề nào là vô đây trích ra thôi không cần lên google kiếm. Nhưng theo Trang biết chủ đề về lòng tự trọng & trung thực ( hôm trước lộn là đoàn kết ) rất ít. Nó rất cần cho con Trang lớp 4. Hôm trước ngày thi giữa kỳ của cu nhóc , Trang phải thức hơn 12 giờ đêm nhưng kiếm chỉ có được vài câu thôi. Vì trên một số trang web về ca dao, tục ngữ họ cũng chỉ index theo A,B,C thôi, kiếm mệt lắm. Trang có lên google, thấy 1 số em lớp 7 cũng cần đến thơ, ca dao, tục ngữ về chủ đề này.
@ Xuân Minh ơi, Nhà Trang có nhiều kho lắm không cần xây đâu. Nhưng để chứa thơ của Thế Lâm thì Hoàng Lâm đã xây rồi. Tiện đây hỏi nhỏ, có phải Xuân Minh bạn với Hiền N5 của lớp tui trước đây phải không? Quên mặt rồi.
@ Còn ca dao của Hoàng Lâm thì Trang chỉ cho Ông xã thôi.

Trang ơi ! bớt cơm, áo,gạo ,tiền, một chút,chia phần nhiều việc này cho anh xã đi, lo cho các thiên thần bé nhỏ một chút, là thấy nhẹ người liền hà,đừng ôm đồm nhiều quá bồ ơi.

DTrang N5
24-11-2009, 07:13 PM
Cám ơn Lâm đã nhắc nhở. Nhưng Ông xã tui làm tới 7 phần, còn tui chỉ làm co 3 phần thôi đó. Làm nhiều để kiếm tiền nuôi con ăn học chứ.